TÌM KIẾM BÀI VIẾT

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

Thế nào là "thân bại danh liệt" trong tiếng Nhật?

Thế nào là "thân bại danh liệt"

"Thân bại danh liệt" có chữ kanji là 身敗名裂 [thân bại danh liệt].
Thân 身 là chữ trong "thân thể, bản thân", ở đây có nghĩa là thân phận (身分), địa vị (地位).
Bại 敗 là thua, mất.
Danh 名 là danh dự (名誉).
Liệt 裂 là phá vỡ, bị hủy hại như trong chữ 破裂 [phá liệt], 決裂 [quyết liệt].

"Thân bại danh liệt" có nghĩa là mất đi thân phận, địa vị (thân bại) và bị phá luôn cả danh dự (danh liệt).

Ví dụ: Nguyên nhân nào mà hắn ta đường công danh đang rộng mở thế mà đột nhiên lại thân bại danh liệt?
Thân bại danh liệt vì ham mê đỏ đen.
Thân bại danh liệt vì bẫy tín dụng đen.

Tiếng Nhật của "thân bại danh liệt"

失敗して地位も名誉もなくなる = Thất bại nên mất cả địa vị lẫn danh dự


Làm sao để chống "thân bại danh liệt"

Cách thứ nhất là đừng làm chuyện ngu ngốc, cứ sống thật nghiêm túc từ khi có nhận thức cho tới lúc lìa đời. Hãy sống vô cùng nghiêm túc ngày này qua ngày khác, tuần này qua tuần khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, thập niên này qua thập niên khác. Chỉ làm đúng những điều được giáo huấn như trong trường tiểu học tới cấp ba, không làm gì vượt rào. Cách này khó vì người ta hay nói "trẻ không chơi, già sinh tật" ^^

Cách thứ hai là đừng có "thân" hay "danh". Bạn không có thân phận, không có địa vị, chẳng có danh dự (hay hư danh) thì cứ quẩy tới bến có ai nói gì đâu. Tôi nghĩ nên ăn chơi sớm ngay từ thời trẻ. Bạn nào có thể lực, sức vóc nên phấn đấu làm dân chơi ngay từ đầu.

Cái hay là thế này: Nếu ngày nào bạn cũng nói dối thì không ai bất mãn với chuyện đấy. Nếu bạn nói thật cả đời và trót một lần nói dối, người ta sẽ đạp bạn xuống bùn.

Nếu bạn đã ăn chơi hoang đàng ngay từ đầu thì mọi chuyện lại như lẽ thường phải thế. Tóm lại, tùy nhân cách mà bạn khoác vào mà thôi.

Bản chất là nếu bạn không bon chen, phấn đấu, đấu tranh vì địa vị, vì hư danh, thì chẳng có chuyện thân bại danh liệt đâu. Hơi đâu mà quan tâm thiên hạ nghĩ gì.

Đây mới là điều quan trọng: Tôi làm việc tôi thích. Tôi thích việc tôi làm.

Theo ý kiến cá nhân, sống vô danh tốt trong 99% trường hợp. Chẳng bao giờ lo thân bại danh liệt. Chẳng qua là khi con người ta có lòng tự tôn thấp thì sẽ đánh giá bản thân theo cách nhìn của người xung quanh, và thường cố gắng quá sức để có "địa vị", "danh tiếng", rồi thất bại mà thành "thân bại danh liệt" mà thôi. Tôi thích VÔ DANH. Và tôi làm việc tôi thích. Hơn nữa, tôi thích việc tôi làm ^^

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét